SELECT parent_id, id, level, name FROM news_category WHERE id = 371
A Cup of Chicken Soup for the Soul 7: Tôi đã “nghe thấy” tình yêu - Tuoi Tre Mobile
Thứ tư, 22-05-2013
   

Tủ sách Tuổi Trẻ

|

26/06/2012 11:31

A Cup of Chicken Soup for the Soul 7: Tôi đã “nghe thấy” tình yêu

TTM - Một số người thoảng qua cuộc đời ta. Một số khác nán lại một thời gian và ghi dấu trong tim ta. Từ đó, ta nhận ra cuộc sống của mình đã đổi thay.

- Khuyết danh

Tôi đã “nghe thấy” tình yêu

Khi lớn lên, tôi không thể nào hồi tưởng lại câu nói “Cha yêu con” từ người cha của mình. Một khi cha bạn không bao giờ nói với bạn những lời như vậy lúc bạn còn nhỏ, thì sau này, khi ông ngày càng lớn tuổi, điều đó càng trở nên khó khăn hơn. Thật tình mà nói, tôi cũng không thể nào nhớ lần cuối cùng tôi thốt nên những lời ấy với cha là khi nào. Thế rồi tôi cũng quyết định vất bỏ cái tôi của mình sang một bên và chủ động mở lời trước. Sau vài lần lưỡng lự, trong  lần nói chuyện điện thoại kế tiếp đó giữa hai cha con, tôi buột miệng: “Cha, con yêu cha”.

Đầu dây bên kia thoáng im lặng, rồi cha tôi cũng vụng về đáp lại: “Ờ, cha cũng vậy!”.

Tôi tủm tỉm cười và tiếp lời ông: “Cha à, con biết là cha rất thương con”.

Mười lăm phút sau, mẹ tôi gọi điện và lo lắng hỏi: “Paul này, mọi chuyện ổn cả chứ con?”.

Vài tuần sau đó, cha đã kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại với tôi bằng: “Paul, cha yêu con”. Lúc đó, tôi đang ở trong văn phòng làm việc, nước mắt tôi cứ lăn dài trên má vì cuối cùng thì tôi cũng đã “nghe thấy” được tình yêu của cha dành cho tôi. Cả hai chúng tôi đều ngồi đấy, cùng khóc, cùng nhận ra rằng giây phút đặc biệt này đã đưa mối quan hệ cha-con của chúng tôi lên một tầm cao mới.

Không bao lâu sau thời khắc đặc biệt ấy, cha tôi may mắn thoát khỏi tay tử thần sau một ca phẫu thuật tim. Kể từ đấy, nhiều lần tôi tự nhắn nhủ với lòng rằng: “Nếu lần ấy tôi không chủ động nói với cha và cha không qua được ca phẫu thuật, thì chắc tôi sẽ rất hối hận vì chẳng còn cơ hội nào để tôi được “nghe thấy” một tình yêu.”

- Paul Barton

Đừng bao giờ rời xa một ai đó mà không nói với họ những lời yêu thương.

Vì có thể chúng ta không còn được  gặp lại nhau trong đời lần nữa.

- Jean Paul Richter

Từng giây từng phút

“Vậy phải làm thế nào để phát triển một mối quan hệ, thưa ông?”. Câu hỏi này được đặt ra cho tôi khi tôi đang thực hiện một buổi hội thảo về Dịch vụ tạo lập các Mối quan hệ cho YMCA (Hiệp Hội Thanh Niên Cơ Đốc Giáo). Thú thật rằng câu hỏi này hoàn toàn nằm ngoài sự chuẩn bị của tôi. Suốt từ đầu buổi đến giờ, chúng tôi chỉ toàn nói chuyện với nhau trên “lý thuyết”, còn người phụ nữ này lại muốn biết những cách thức cụ thể để phát triển mối quan hệ khách hàng, cũng như bất kỳ mối quan hệ nào khác.

Sau khi tạm ngưng một lúc để tập trung suy nghĩ, tôi nói với cô ấy rằng điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là kể cho cô ấy nghe một kinh nghiệm có thật mà tôi đã từng trải qua. Với một chút ngượng ngùng, tôi bắt đầu kể về chuyện tôi và vợ tôi đã làm thế nào để cứu vãn mối quan hệ gia đình. Tâm trí tôi bắt đầu hồi tưởng về thời điểm khi tôi và Karen cùng nhau đến tham dự Hội chợ Tiểu bang nhiều năm về trước. Khi tham gia vào một trong các trò chơi ở đó, tôi may mắn giành được giải khuyến khích với phần thưởng là hai trái tim màu đỏ bằng nhung. Tôi nhớ, lúc đó tôi đã tách hai trái tim ấy ra, đưa một trái tim cho Karen và giữ trái tim còn lại cho mình.

Chúng tôi kết hôn với nhau được 10 năm và trải qua một cuộc sống khá bình lặng. Chúng tôi vẫn yêu nhau, nhưng hình như cuộc sống lứa đôi vẫn còn thiếu đi một điều gì đó. Cả hai người đều biết thế, nhưng tôi không quan tâm nhiều lắm, còn Karen - vợ tôi - thì không như vậy.

Karen không muốn tiếp tục một cuộc sống “bình lặng và tẻ nhạt” đó, vì thế, một hôm cô ấy nghĩ ra một kế hoạch. Vợ tôi lấy một trong hai trái tim vốn được cất trong tủ đã lâu, và giấu nó trong khăn lúc tôi đang tắm. Khi tôi với lấy chiếc khăn, trái tim bằng nhung màu đỏ bất ngờ rơi xuống. Lúc tôi cúi xuống nhặt nó lên, màu đỏ ấm áp của trái tim khiến tôi như bừng tỉnh. Nó đưa tôi trở về với khoảnh khắc tôi giành được phần thưởng là hai trái tim màu đỏ tại hội chợ năm nào, và cả tình yêu nồng thắm mà tôi và Karen đã dành cho nhau  khi ấy. Cầm trái tim màu đỏ trong tay, một luồng cảm xúc mới mẻ như làn nước tràn về tưới mát tâm hồn bấy lâu cằn cỗi của tôi. Tôi cứ thế yên lặng hồi tưởng lại những ngày tháng đã qua và mỉm cười một mình.

Sau đó, tôi đem giấu trái tim vào trong ngăn kéo tủ trang điểm của vợ. Rồi cô ấy giấu nó vào tủ đồ của tôi. Tôi giấu trái tim vào trong tủ lạnh. Cô ấy lại gói nó vào một túi nhựa và bỏ vào hộp bơ đậu phộng. Chúng tôi như đang cùng nhau chơi trò trốn tìm, việc tìm nơi cất giấu trái tim bỗng chốc trở nên thật thú vị, không kém gì việc tìm ra nó. Mỗi lần chúng tôi giấu hay tìm ra trái tim màu đỏ thắm đượm những tình cảm yêu thương chính là một khoảnh khắc đáng trân trọng, điều đó cũng ý nghĩa như giây phút đầu tiên chúng tôi phải lòng nhau, như lúc chúng tôi trao cho nhau nụ hôn đầu tiên, hay giây phút đầu tiên chúng tôi nhìn ngắm đứa con vừa mới chào đời của mình. Mỗi giây phút là một khoảnh khắc quý giá và đáng được nâng niu, gìn giữ.

Vậy thì, “Phải làm cách nào để cải thiện và phát triển một mối quan hệ?”. Câu trả lời thật đơn giản, đó là “hãy biết tận dụng từng giây phút trong cuộc sống của mình, bạn nhé!”.

- Barry Spilchuk

Cuộc sống không phải gồm những giai đoạn quan trọng mà là những khoảnh khắc đáng nhớ.

 - Rose Kennedy

Đứa bé tuyệt diệu đến từ thiên đường

Năm 1954, chúng tôi đang trên đường đến thăm một cơ sở từ thiện cùng ba đứa con gái: Mary – 12 tuổi, Joan – 9 tuổi và Ruth – 18 tháng tuổi. Chúng tôi thực hiện chuyến đi buồn bã và lặng lẽ này là vì Ruth bé bỏng của mình, con bé bị dị tật bẩm sinh. Người ta khuyên chúng tôi nên gửi con bé vào một nhà trẻ đặc biệt. “Làm như vậy sẽ giúp giảm bớt gánh nặng cho gia đình anh chị”, “Tôi nghĩ sẽ tốt hơn cho Ruth khi được sống với những đứa trẻ cùng cảnh ngộ”, “Anh chị sẽ có nhiều thời gian chăm sóc hai đứa kia hơn mà không phải bận tâm đến một đứa trẻ tật nguyền nữa.”

Phá tan bầu không khí im lặng nặng nề, tôi bật ra-đi-ô trên xe và tình cờ nghe thấy giọng nói của một người bạn cũ học cùng lớp năm xưa. Tôi nhớ rằng ngày xưa, anh ấy là một cậu bé không có đôi chân. Còn bây giờ, anh ta đã trở thành chủ tịch của một tổ chức sử dụng lao động là những người khuyết tật.

Trên đài phát thanh, anh bắt đầu kể về thời thơ ấu của mình và về một lần chuyện trò với mẹ của anh. “Khi một đứa trẻ tật nguyền sắp sửa chào đời,” người mẹ giải thích, “Thượng đế và những vị cố vấn của Ngài sẽ họp mặt lại để quyết định nơi cậu bé được gửi đến, nơi đó có một gia đình hết lòng yêu thương cậu. Thế là gia đình chúng ta đã được chọn, con à!”.

Ngay lúc đó, Edna - vợ tôi - nghiêng người đưa tay tắt chiếc ra-đi-ô, và nhẹ nhàng nói: “Chúng ta về nhà thôi anh!”. Đôi mắt cô ấy long lanh với những giọt nước mắt chực trào ra. Tôi nựng nịu gương mặt bé xíu của Ruth. Con bé trông cứ như một biểu tượng tuyệt đẹp của sự ngây thơ. Chính trong khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng Ruth đã được gửi đến cho chúng tôi vì một mục đích thật rõ ràng. Kỳ diệu thay tiếng nói của một người bạn mà tôi không hề liên lạc trong suốt 20 năm qua! Có phải buổi phát sóng ngày hôm ấy là dành cho tôi? Hay đó chỉ là một sự ngẫu nhiên? Hay bàn tay vô hình của Thượng đế đang giúp chúng tôi giữ lại đứa con gái bé bỏng này, đứa con sẽ làm cho cuộc sống của chúng tôi vô cùng phong phú trong những năm tháng về sau?

Đêm hôm ấy, Edna không thể nào chợp mắt được. Cô ấy thức dậy lúc 3 giờ sáng, và bắt đầu viết ra giấy tất cả những suy nghĩ đang dồn nén trong lòng mình. Sáng hôm sau, tôi trông thấy một tập giấy đầy những chữ được đặt trên bàn đầu giường, hai chúng tôi kết nối những tản mác ấy của Edna thành một bài thơ và lấy tên “Đứa bé tuyệt diệu đến từ Thiên đường”:

          Một hội nghị được tổ chức ở rất xa trần gian;

          “Đã đến lúc cho chào đời một đứa trẻ nữa.”

          Các thiên thần trình Thượng đế tối cao,

          "Đứa trẻ đặc biệt này cần tình thương gấp vạn.

          Vì có lẽ cô bé sẽ lớn lên rất chậm,

          Và không cách nào cô thể hiện tài năng mình.

          Cô bé sẽ cần thêm những sự bảo ban, chăm sóc

          Từ những người cô gặp trên đường xuống trần gian.

          Cô không thể chạy, không thể cười hay đùa vui chi được,

          Suy nghĩ của cô dường như cũng tách biệt

          Với thế giới lạ lẫm xung quanh mình.

          Nhiều lĩnh vực cô chẳng thể nào hòa nhập,

          Nên người ta gọi cô là người khuyết tật.

          Vì thế, hãy cẩn trọng xét xem,

          Cô cần được gửi đến nơi nào,

          Bởi chúng ta muốn cuộc đời cô nhiều ý nghĩa.

          Nên Thượng đế ơi, xin hãy tìm các bậc mẹ cha,

          Người sẵn lòng thực hiện cho Ngài một sứ mệnh.

          Họ sẽ không thể nào nhận ra

          Vai diễn tuyệt vời do chính ta yêu cầu họ đóng.

          Nhưng nhờ đứa trẻ đến từ Thượng giới này,

          Niềm tin càng mạnh mẽ và tình yêu thêm cao vợi.

          Rồi họ sẽ sớm nhận ra đặc ân được ban tặng

          Khi chăm sóc món quà từ cõi trời gửi đến.

          Món quà quý giá của họ, rất hiền và ngoan ngoãn,

          Là đứa trẻ tuyệt diệu đến từ Thiên đường.

- John và Edna Massimilla

>> A Cup of Chicken Soup for the Soul 1: Người dệt ước mơ

>> A Cup of Chicken Soup for the Soul 2: Một nụ cười

>> A Cup of Chicken Soup for the Soul 3: Cơ hội thứ hai

>> A Cup of Chicken Soup for the Soul 4: Chuyên thường ngày

>> A Cup of Chicken Soup for the Soul 5: Tấm danh thiếp

>> A Cup of Chicken Soup for the Soul 6: Việc quan trọng

Chia sẻ:
Bình luận
Họ và tên:
Email:
Nội dung:
Các tin khác

Truy cập nhanh