Văn hóa - Giải trí
28/03/2012 20:46
Giọt thơ đắng gió Trần Huy Minh Phương
TTO - Trần Huy Minh Phương vừa nhận giải tư cuộc thi "Thơ ca và nguồn cội" lần thứ hai. "Giọt thơ đắng gió" của anh nhóm thêm hi vọng về một "nguồn lực" đổi khác cho thơ trẻ Đồng bằng sông Cửu Long.
Dạy học, bán vé số dạo, phát hành báo, rửa chén quán ăn, dù làm bất cứ nghề gì và dù ở quê nhà Sóc Trăng hay phiêu bạt Sài Gòn, chàng trai trẻ Trần Huy Minh Phương vẫn đắm đuối với thơ như là cứu cánh cho đời thường lận đận.
PHAN HOÀNG
![]() |
| Trần Huy Minh Phương |
Học chữ nhân đầu xuân
Ta lần trượt về mái ngói âm dương
có lũ dơi treo ngược đời mình vọng lời sám hối
khúc kinh cầu hoàng hôn
và hừng đông khi gà còn mớ ngủ
mõ chuông đều tâm tọa trải niềm tin. Mặc niệm.
có lũ dơi treo ngược đời mình vọng lời sám hối
khúc kinh cầu hoàng hôn
và hừng đông khi gà còn mớ ngủ
mõ chuông đều tâm tọa trải niềm tin. Mặc niệm.
ta lần trượt về nơi bến xe có lần đưa tay vẫy
người trì níu một lời mong
từ đó phai nhàu
giấc mơ cơm nguội với cô em hàng xóm
rời quê, rời quê chưa thấy bóng người về…
người trì níu một lời mong
từ đó phai nhàu
giấc mơ cơm nguội với cô em hàng xóm
rời quê, rời quê chưa thấy bóng người về…
mẹ vẫn một đời thơm chân bùn đất
cha vẫn một đời áo váng phèn gọi trâu từ sớm
anh rành ngôn thoại vịt hơn cả tiếng người bên kia gọi sóng
em vẫn cấy niềm tin trên rẫy chờ câu lý thương nhau
cầu vẫn treo mênh mang nhịp gió bên sông
cha vẫn một đời áo váng phèn gọi trâu từ sớm
anh rành ngôn thoại vịt hơn cả tiếng người bên kia gọi sóng
em vẫn cấy niềm tin trên rẫy chờ câu lý thương nhau
cầu vẫn treo mênh mang nhịp gió bên sông
mà sớm mai rờ rỡ nắng thơm vàng hoa tết
mẹ sẽ mặc bộ bà ba mỗi năm vào mùng một
cha chỉ xỏ chân vô dép lúc cậu năm, chú sáu, cô tám, anh ba qua xông đất khơi chuyện
em sẽ đeo đôi bông, lấy múi chanh tẩy móng tay và đứng hờ bên mép cửa buồng hóng gió nghe ý xuân mơn sợi tóc mềm
anh thả điệu xàng xê khế chua chấm muối, rượu đế miền Tây ngon hết sẩy
vỗ đùi cái đéc 365 ngày hững buồn vui lăn tòm trong đáy cốc
chỉ còn xuân
mẹ sẽ mặc bộ bà ba mỗi năm vào mùng một
cha chỉ xỏ chân vô dép lúc cậu năm, chú sáu, cô tám, anh ba qua xông đất khơi chuyện
em sẽ đeo đôi bông, lấy múi chanh tẩy móng tay và đứng hờ bên mép cửa buồng hóng gió nghe ý xuân mơn sợi tóc mềm
anh thả điệu xàng xê khế chua chấm muối, rượu đế miền Tây ngon hết sẩy
vỗ đùi cái đéc 365 ngày hững buồn vui lăn tòm trong đáy cốc
chỉ còn xuân
vậy là tết nầy ta cời bến nhớ
tung nắng hoa lên trời
lẩy câu thơ thay lời
về Sóc Trăng múa rom-vông, hát dù kê và nghe dơi kể bên ngôi chùa cổ
thử một lần vắt ngược mình
phác họa mùa xuân lóng lánh học chữ nhân
những chấm thơm miên miết nẩy mầm…
tung nắng hoa lên trời
lẩy câu thơ thay lời
về Sóc Trăng múa rom-vông, hát dù kê và nghe dơi kể bên ngôi chùa cổ
thử một lần vắt ngược mình
phác họa mùa xuân lóng lánh học chữ nhân
những chấm thơm miên miết nẩy mầm…
Ký ức cánh đồng
những cánh đồng trải dài xa tít
chị, em tôi bì bõm lùa vịt chiều
nắng cháy rụi
phía xa bờ rạ cũ
gọi mùa đi
chao chát nỗi buồn trôi
chị, em tôi bì bõm lùa vịt chiều
nắng cháy rụi
phía xa bờ rạ cũ
gọi mùa đi
chao chát nỗi buồn trôi
chân đất, đầu trần
hú gió đồng mải miết
chị và tôi
nghe tiếng thở của sao, trăng… đầm đẫm nước
khe khẽ cười
vịt đẻ dày - trong những đêm!
vẫn đầy gió
cánh đồng tăm tắp nuốt chửng tuổi thơ mùi nắng rạ
vẫn mái lều tàn tạt gió bạt những chiều đông
vẫn cái sào làm cọc neo ghe bến sông bồi lở
nhớ váng phèn mỏng mảnh chênh chao…
hú gió đồng mải miết
chị và tôi
nghe tiếng thở của sao, trăng… đầm đẫm nước
khe khẽ cười
vịt đẻ dày - trong những đêm!
vẫn đầy gió
cánh đồng tăm tắp nuốt chửng tuổi thơ mùi nắng rạ
vẫn mái lều tàn tạt gió bạt những chiều đông
vẫn cái sào làm cọc neo ghe bến sông bồi lở
nhớ váng phèn mỏng mảnh chênh chao…
cha ngồi đầu ghe
vấn thuốc gò vê khói hoàng hôn
tuổi bốn mươi - nâu thẫm một mái nhà!
chị trôi tuột một thời xuân nữ
thầm thĩ cùng tiếng vịt buổi chạy đồng
tôi kìm hãm nỗi khát khao: Mẹ!
trong giấc mơ - kẹt bồ lúa tuổi thơ!
vãi rơi sau mùa gặt
vấn thuốc gò vê khói hoàng hôn
tuổi bốn mươi - nâu thẫm một mái nhà!
chị trôi tuột một thời xuân nữ
thầm thĩ cùng tiếng vịt buổi chạy đồng
tôi kìm hãm nỗi khát khao: Mẹ!
trong giấc mơ - kẹt bồ lúa tuổi thơ!
vãi rơi sau mùa gặt
chị và tôi và… những cánh đồng
nhập nhòa
tiếng dầm lại khua
chiếc ghe bầu chông chênh
gọi những mùa… đi!
nhập nhòa
tiếng dầm lại khua
chiếc ghe bầu chông chênh
gọi những mùa… đi!
Chạy theo người chân đất
Có người đã nói với anh rằng
thơ nên viết thế này thế nọ
kẻo không lâu, có thể là hai, ba, bốn hoặc mươi mười năm sau nữa
anh không còn thơ
cũng có thể anh giãy chết trên chiếc bóng mình
tứ thơ lún sình
thơ nên viết thế này thế nọ
kẻo không lâu, có thể là hai, ba, bốn hoặc mươi mười năm sau nữa
anh không còn thơ
cũng có thể anh giãy chết trên chiếc bóng mình
tứ thơ lún sình
có người đã mách anh rằng
thơ nên học theo ông này bà nọ
viết vòng vèo lọ mọ
bát nháo ma trận chữ
gió đứng lâu rồi
thơ nên học theo ông này bà nọ
viết vòng vèo lọ mọ
bát nháo ma trận chữ
gió đứng lâu rồi
nhịp lòng anh vụn vỡ
trăng treo nhánh gầy ngày mịn nắng
lặng im.
trăng treo nhánh gầy ngày mịn nắng
lặng im.
em có cùng anh đêm trăng này
giăng xuồng miên man cùng sông quê
thả điệu hò, kéo câu thơ về phía lưng trần bẫy nắng
còn rất nhiều người muôn nẻo mưu sinh
giăng xuồng miên man cùng sông quê
thả điệu hò, kéo câu thơ về phía lưng trần bẫy nắng
còn rất nhiều người muôn nẻo mưu sinh
có cháy lòng với giọt thơ đắng gió
nghe sông dài lưới thả - thử một đêm
phút gần sáng
anh bỏ dép chạy theo người chân đất
chạy mãi, chạy mãi bài học vẫn còn sâu
nghe sông dài lưới thả - thử một đêm
phút gần sáng
anh bỏ dép chạy theo người chân đất
chạy mãi, chạy mãi bài học vẫn còn sâu
Vỡ
vỡ bóng mưa
ngày lau sậy
mọc hoang phơi gió
ngày lau sậy
mọc hoang phơi gió
vỡ nét nhìn
vò cỏ rối
phù vinh
vò cỏ rối
phù vinh
rủ đêm về bắt bóng
cười rin rít
thảng thốt
ao, đìa quê lấp từ ngày người xỏ chân dép mới quy hoạch đô thị
cười rin rít
thảng thốt
ao, đìa quê lấp từ ngày người xỏ chân dép mới quy hoạch đô thị
cơm nguội nức lòng, miếng cháy thơm bỏng gió
múc giọt thơ đổ đầy chai rượu cha ngâm thuốc đã lâu chưa kịp uống
nung tứ thơ sôi lửa hồng bếp mẹ khai nguyên mộng ước đầu trong con
kéo hồn thơ chảy lấp loáng viền mỏng sợi trăng vướng sóng
múc giọt thơ đổ đầy chai rượu cha ngâm thuốc đã lâu chưa kịp uống
nung tứ thơ sôi lửa hồng bếp mẹ khai nguyên mộng ước đầu trong con
kéo hồn thơ chảy lấp loáng viền mỏng sợi trăng vướng sóng
vỡ gót chân chi chít đường cày
con chạy theo cha mờ sương đông cạn
cắm hoài cắm hoài lúa giậm mãi lệch hàng
ầu ơ ru mẹ khúc hát lửng lờ treo
chị hai đi từ đó chưa thấy về
con chạy theo cha mờ sương đông cạn
cắm hoài cắm hoài lúa giậm mãi lệch hàng
ầu ơ ru mẹ khúc hát lửng lờ treo
chị hai đi từ đó chưa thấy về
ngả bên rơm rạ rụi vệt trăng
không thấy mình đâu
không thấy mình đâu
Hoa người
mưa vừa quét qua đã choàng cái nóng hầm hập từ mái tôn đổ xuống đêm
mắt trũng
ta ngâm nỗi nhớ mơ hồ
nghe mùa nhích dần theo nhịp thở
người qua…
mắt trũng
ta ngâm nỗi nhớ mơ hồ
nghe mùa nhích dần theo nhịp thở
người qua…
đầy 552 giờ nữa hái mây xuân
lòng loang theo én vàng hoa
phấn rung tơ mịn
mùa ngỡ trôi trôi trôi
lòng loang theo én vàng hoa
phấn rung tơ mịn
mùa ngỡ trôi trôi trôi
có kịp trở lòng mặc niệm đầy 552 giờ sống tốt
cho hóa sinh
365 ngày lũ lượt cười
ngu ngơ ta hát cỏ
hoang xanh
rượi lòng
cho hóa sinh
365 ngày lũ lượt cười
ngu ngơ ta hát cỏ
hoang xanh
rượi lòng
kịp tung mình ra phố tay nâng nắm cỏ suýt tật nguyền
cười thật gần phút giây xuân uyên nguyên
từ đó trổ hoa người
cười thật gần phút giây xuân uyên nguyên
từ đó trổ hoa người
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
Bình luận
Các tin khác






